"Hoàng thượng có chỉ, khải dược."
Từng tiếng hô vọng ra từ sâu trong lớp lớp cung môn. Đám người Thôi Triệu Toàn, Tạ Trí, Hà Ngọc Đoan, Tiền Uý men theo cung môn bước vào. Lúc này sao lạnh đầy trời, trăng non như lưỡi liềm, trời vẫn chưa sáng. Dọc theo hai bên đại lộ, cứ cách mười mét lại có một thái giám xách cung đăng, rải lên dọc đường một tầng ánh bạc nhàn nhạt.
Các trọng thần đi tới một tòa đại điện, chỉ thấy xung quanh là từng hàng thị vệ đứng thẳng tắp như đinh đóng cột, tay vịn chuôi đao. Một luồng hàn ý ập thẳng vào mặt khiến ai nấy đều rùng mình, bước chân cũng vô thức nhẹ đi.
Vào bên trong, đập vào mắt là những ngọn chúc đăng bằng bạc cao hai mét, cứ cách vài mét lại dựng một đôi ở hai bên. Ánh nến hắt ra từ bên trong lũ không tráo bằng lưu ly tựa như đôi mắt quỷ mị, đang chớp động nhìn chằm chằm vào những người vừa bước tới.




